Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2012

05/10/12

Hôm qua, tự dưng lại có hứng viết bài, đang lọ mọ viết thì chồng về đứng ngay sau lưng lúc nào chẳng hay...Rồi nói chuyện, rồi lại ngưng, bài viết còn dang dở... Trời mưa trắng xóa, cảm tưởng như ông trời giận hờn ai lâu lắm rồi nay mới trút giận vậy. Trưa mưa tới chiều, nước ngập đường ngập xá. Như đêm hôm kia, mưa to đến nỗi đường ngập cao không rút kịp. Cứ mỗi lần có xe ngang qua là nước dập dềnh vào nhà...May mắn là hàng hóa nằm trên cao chứ không là tiêu điều.  Mình đang cố gắng tìm cách giữ cho tâm vững, không để những áp lực kia đè nát mình. Dạo này hai vợ chồng có nhiều thứ phải nghĩ quá cho nên nhiều khi cũng chẳng nhẹ nhàng ngọt ngào với nhau được nữa. Chỉ thấy thương nhau thật nhiều, cầu mong cho những khó khăn sớm qua thôi... Liệu có nên rẽ lối đi như cơ hội đang đến không hay cứ tiếp tục con đường này cho đến tương lai? Cuộc sống liệu có khá hơn với bước đường mới không? Con đường nào là con đường khôn ngoan?  Mình chẳng mong có con đường nhung lụa để đến ...

Oct 2, 12

Lần đầu tiên ra ở mặt tiền phố để làm ăn buôn bán. Thời gian đầu chưa có gì lắm mà mình cũng đã thấy không quen. Dạo này đã có gì lắm rồi mình muốn phát ốm. Thứ nhất là ô nhiễm tiếng ồn. Hầu như ngày 24 tiếng thì ô nhiễm hết 22 tiếng. Sáng 5g, ngủ chưa đã thì đã có nhạc xập xình của phòng tập thể dục thẩm mỹ đối diện. Phòng tập gì mà chả tế nhị gì sất, nằm ngay mặt tiền chớ, phòng tập lại ngay dưới, mặt tiền. Sáng sáng chiều chiều các chị em cứ thế 3 mảnh nhảy ầm ầm ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. Mới đầu mình cũng có ý định sẽ đăng ký tập, nhưng giờ đổi ý rồi. Chiều tầm 3,4g gì đấy là lại có nhạc để tập ca chiều, lại xập xình. Tiếng xe cộ thì luôn luôn ồn không ngớt rồi. Cứ thỉnh thoảng lại có tiếng rầm của tai nạn. Mỗi lần như thế mình lại thót cả tim. Có những khuya, có uýnh nhau, chạy ầm ầm, chửi nhau ầm ầm ngay ngoài đường. Sau khi mình về vài tuần, quán cafe kế bên đổi chủ, khai trương lại. Mỗi ngày, họ hứng giờ nào thì mở nhạc giờ đó, cafe mà nhạc y như bar, dập ầm ầm vào ta...

Oct 1, 12

Tự dưng cái blog mới này lúc nào cũng tâm trạng hết. Cũng nhiêu đó cảm xúc mà ngày nào cũng đầy ắp tâm trạng. Mình cảm giác an toàn với blog này vì có lẽ chưa bạn bè nên chắc là không ai đọc được. Có hôm, tay không biết viết gì nhưng lòng thì cứ ấm ức thế nào ấy. Có lúc, lòng nặng trĩu chẳng biết nói sao với ai.  Tự nghĩ rằng có lẽ mọi thứ sẽ khá hơn phía trước, sẽ ổn hơn,...Nhân sự cũng là vấn đề còn ngổn ngang chưa biết quyết định ra sao hết.  Ngày mai có được xem là tương lai không khi trời cứ mãi u ám mờ mịt? Ngày mai sẽ là gì? Là tương lai của hiện tại thôi mà...