05/10/12
Hôm qua, tự dưng lại có hứng viết bài, đang lọ mọ viết thì chồng về đứng ngay sau lưng lúc nào chẳng hay...Rồi nói chuyện, rồi lại ngưng, bài viết còn dang dở... Trời mưa trắng xóa, cảm tưởng như ông trời giận hờn ai lâu lắm rồi nay mới trút giận vậy. Trưa mưa tới chiều, nước ngập đường ngập xá. Như đêm hôm kia, mưa to đến nỗi đường ngập cao không rút kịp. Cứ mỗi lần có xe ngang qua là nước dập dềnh vào nhà...May mắn là hàng hóa nằm trên cao chứ không là tiêu điều. Mình đang cố gắng tìm cách giữ cho tâm vững, không để những áp lực kia đè nát mình. Dạo này hai vợ chồng có nhiều thứ phải nghĩ quá cho nên nhiều khi cũng chẳng nhẹ nhàng ngọt ngào với nhau được nữa. Chỉ thấy thương nhau thật nhiều, cầu mong cho những khó khăn sớm qua thôi... Liệu có nên rẽ lối đi như cơ hội đang đến không hay cứ tiếp tục con đường này cho đến tương lai? Cuộc sống liệu có khá hơn với bước đường mới không? Con đường nào là con đường khôn ngoan? Mình chẳng mong có con đường nhung lụa để đến ...