Giáng sinh 2017
Giáng sinh Saigon năm nay cũng lạnh làm mình nhớ quê, nhớ Giáng sinh xưa kinh khủng. Những mùa Giáng sinh của lạnh run vẫn lon ton chạy ra nhà thờ coi hang đá. Con đường nhỏ, dáng nhỏ xíu xiu, cái áo len cũ, cái quần ngắn trơ bàn chân lạnh teo, mặt lúc nào cũng có vệt quệt ngang của nước mũi,…hễ rảnh là ra túc trực ở hang đá. Năm nào khấm khá xíu, mẹ cho tiền mấy chị em chụp tấm hình chung ở hang đá rất ấn tượng. Cứ có mỗi kiểu, em ngồi trước, anh với chị đứng sau, tay bắt lên vai em, nhìn đăm chiêu vào ống kính, rồi “cạch” một cái là xong, chẳng cười lấy một tẹo nào cả, mặt đứa nào cũng rất nghiêm trọng. Những tấm hình đó, được đưa về bỏ dưới mặt kính bàn salon những năm sau cho đến khi ố vàng mới thôi… Rồi nhớ những tối diễn canh thức Giáng sinh, rất hấp dẫn, rất đông đúc, rất linh thiêng, rất thật và rất đáng nhớ. Chúng tôi thường phải chen nhau đứng tận phía bên kia đường lộ, mượn ghế để đứng lên, phóng tầm mắt qua nhà thờ, dỏng hai tai lên để nghe. Chúng tôi thườn...