Nhớ Dì...
Tôi mất ông bà Ngoại từ bé xíu xiu. Tôi chẳng biết mặt ông Nội hồi còn sống thế nào. Tôi chỉ được bà Nội dắt tay ra nhà bà chơi được rất ít lần, sau đó Nội mất. Trong tôi, cái cảm giác còn ông, còn bà để quấn quýt, để được yêu thương rất ấm áp. Ai còn ông còn bà, còn được trò chuyện, còn được vui vầy bên ông bà quả là một diễm phúc lớn. Ông bà Ngoại mất, Dì ở nhà ông bà, sống một mình, cô đơn. Chủ nhật và những ngày lễ khác, lúc nào chúng tôi cũng theo mẹ ngược lên Dì chơi. Nhà Dì, luôn là một căn nhà nhỏ, luôn sạch sẽ, gọn gàng từng chi tiết. Thứ gì trong nhà Dì cũng be bé, nồi cơm be bé, nồi thịt cũng in ít, ấm nước cũng be bé luôn thu hút chúng tôi tò mò khám phá. Tôi thích nhất được nằm dài trên tấm phản gỗ bên cửa sổ, gió từ những bụi chè xanh thổi vào, mát rượi. Ngoài vườn Dì, nhiều cây cà phê, một số bụi chè xanh tươi non, còn có một cây bưởi phủ bóng cả góc đường, vài ba cây khế. Tôi cũng mê cây bưởi khủng khiếp, đến mùa nó ra nhiều trái, nhưng suốt cả tuổi thơ, tôi ch...