Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2018

Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!

Sau khá nhiều ngày học ở trường mới, con dường như vẫn chưa nguôi ngoai trường cũ, chắc tại con vẫn chưa có bạn chơi cùng hay sao á. Mẹ thương con lắm. Sáng nào đi học con cũng vẫn còn khóc nhè. Hôm thì con dùng dằng lúc vừa thức dậy. Hôm thì lè nhè ngay lúc đi xuống nhà. Hôm thì con chẳng chịu đi ra khỏi nhà. Hôm thì con không chịu lên lớp, đừng gào khóc ngay cửa trường học. Hôm thì con khóc ngay cửa lớp, “trưa ba đón con nhaaaa” và nước mắt lại rơm rớm. Mẹ thương con bao nhiêu thì xót lòng bấy nhiêu. Sáng nay, cũng như mọi ngày, con thức dậy thay quần áo xong, mẹ chuẩn bị đưa tụi con xuống đi học thì em Bon khóc, nói là “Bon không đi học đâu”. Rồi con quay qua nói với mẹ rằng “mẹ, con không khóc mà nước mắt nó cứ chảy ra vậy á”, mẹ thương con quá nhưng lại muốn lái câu chuyện đi hướng khác để khỏi nước mắt rơi nữa nên mẹ nói “ủa, sao kỳ vậy con, không khóc mà nước mắt cũng tự chảy ra, kỳ cục hén, con có muốn mang kẹo lên lớp cho bạn con ăn chung không?” thì con hào hứng “dạ c...

Mar 20, 2018

Sáng. Mẹ mở bài nhạc yêu thích để gọi hai anh em dậy, hôm nay em Bon đi giã ngoại với trường. Em Bon lăn qua lăn lại, nhấp nháy mắt mấy lần rồi nhoẻn miệng cười với mẹ. Một lúc sau thì em Bon dậy chạy qua phòng lấy 2 cái xe về ngồi chơi. Hai thì vẫn ngủ típ mắt lại mãi đến khi mẹ thay quần áo cho em xong Hai vẫn chưa dậy. Ba bèn bế Hai lên thì Hai gào khóc. Rồi, cái này là giả vờ nãy giờ nè, là không muốn đi học nè. Vì mấy hôm rồi nghỉ cuối tuần nè, lại thêm ốm nữa nên lại nhõng nhẽo nè. Hai cứ gào khóc mãi, con không muốn đi học trường này nữa, con không đi học đâu,… Mẹ dỗ, ba dỗ mãi cũng chịu lên xe. Em Bon thì cứ quay qua vỗ vai anh nói “Bon không khóc nè Abbott”. Lên tới trường, Hai càng giảy nãy hơn, đi được một quãng thì Hai đứng lại, gào lên, không chịu đi vào nữa, mẹ dỗ sao cũng không chịu hết. Ba đưa em Bon vào lớp xong quay ra bế Hai vào, Hai vật với ba, mẹ xót hết cả ruột gan. Tự nhiên mẹ thấy thương ba ghê, sáng dậy chịu đựng con, rồi mẹ cũng ẩm ương nữa… Mẹ thì ch...

Tháng 3 con ong đi lấy mật...

Em Bon ốm hết gần 10 ngày, em bị mọc mụn ở đầu lưỡi và quanh miệng, em bỏ ăn, em không ngủ được, ba mẹ cũng vật vã theo em. Em vốn hay ăn hay uống, giờ mời cái gì cũng hông ăn đâu/ hông uống đâu, mà thương em quá chừng. Những ngày em ốm, một mình anh Hai đi học, anh Hai cũng buồn, rồi cộng với tâm trạng chưa có bạn ở trường mới nữa, nên ngày nào cũng lằng nhằng... Rồi em Bon cũng khỏe lại, lại bắt đầu đi học lại, lại khóc... Cuộc sống đúng là chẳng có cái khó khăn nào là sau cùng hết. Anh Hai bắt đầu quen với bạn, sáng dậy bắt đầu bớt khóc, đi học có chút hào hứng hơn, đi học về vui vẻ lắm rồi. Mẹ cũng thở phào nhẹ nhõm hơn chút... chờ ngày em Bon quen với cô với bạn nữa là vui luôn thể. Mẹ ngày nào cũng ở trong tâm thế lừng khừng khó ở. Sáng dậy không ăn gì thì cồn cào. Kiếm được gì đó ăn xong thì cứ nhờn nhợn ói hoài. Miệng lúc nhạt thếch, lúc đắng nghét. Lưng thì mỏi đến đau luôn. Quần áo bắt đầu có dấu hiệu chật chội. Người lúc nào cũng lâng lâng. Mẹ sắp xếp mãi, cuối cùng mới ...

Mar 1, 2018

Thế rồi, ba mẹ cũng biến quyết định thành hiện thực: mang các con qua trường mới, một thay đổi không hề dễ dàng với cả ba mẹ và các con. Ba mẹ lúc đầu lo Hai nhiều hơn, vì đã nhiều lần nói chuyển trường, Hai đều không chịu. Cứ nghĩ em Bon vô tư, thoải mái nên chuyển chắc dễ hơn. Vậy mà khi vô trường, anh Hai nhẹ nhàng vào lớp, không khóc nhè. Còn em Bon thì nhất định không chịu vào lớp, khóc nhè vì lạ. Tự nhiên mẹ lại luống cuống, đi ra rồi đi vào, len lén dòm lên thì đúng lúc em dòm ra, mẹ lại trốn, lòng lo lắng thêm. Đi làm, mà cứ nghĩ về hai anh em, cầu mong các con sớm quen và chấp nhận trường mới một cách ổn đẹp. Sau ngần ấy thời gian, mẹ quyết định bớt của em Bon một chút, thêm cho anh Hai một chút để cải thiện hiện tại, mong quyết định của ba mẹ không sai. Cuộc sống là vậy, nhiều khi mình cũng phải chấp nhận thay đổi cho một tương lai tốt hơn, các con của mẹ nhé! Sáng vào trường, đúng lúc Trường đang mở bài “xin Chúa i a chúc lành, cho đời cha mẹ của con…”, nhìn các bạn...

Teet 2018

Những ngày cận Tết, rất cận Tết vẫn quá nhiều sự kiện lu xi bu. Thời tiết bỗng trở nên lạnh, có lúc lại thấy như rét luôn những sáng đèo nhau ra công viên để tập thể dục… Đang yên đang lành, tự nhiên Tết đến, dí chạy mệt bở hơi tai luôn à! Cái gì cũng vội vội vàng vàng, tranh tranh thủ thủ…Tranh thủ sắm sanh quần áo cho hai thằng cún con, xong cái quay qua mua cho mình chút gì gọi là mới với Tết, xong cái quay qua xem chồng có cần gì mới mới như mình và con không? Xong cái lại nghĩ quà Tết cho người yêu người thương người mến và người ghét. Xong cái lại lên kế hoạch ngày về quê và ngày trở lại rồi làm nốt những thứ còn dang dở. Xong cái lại trả hết nợ nần cho năm cũ để năm mới mượn lại cho dễ;)). Và còn một số thứ chưa kể, nhưng lo xong cái mớ trên là ná thở, ước chi Tết đừng tới. Rồi có lúc lại thơ thẩn, ngồi mơ mơ ước ước cho một cái Tết xum vầy, đoàn tụ…Đôi khi chỉ cần đoàn tụ thôi, chỉ thèm được nhìn thấy nhau, cười nói với nhau thôi đã là một hạnh phúc quá lớn lao và mơ ư...

Brothers (3)

**Đang đông vui ồn ào thì tự nhiên văng vắng em, mẹ nghe ngóng quanh thì thấy em đang rất vui với niềm vui riêng mình đó là giẫm nước bèm bẹp ở vũng nước cuối hẻm. Em giơ cái chân be bé lên cao, giẫm xuống cái bẹp, nước bắn tung tóe lên cả chân, cả quần, cả áo và cả mặt em, em cười ha ha một mình khoái chí, hai mắt em híp lại, tay em xoa xoa nước trên mặt, xong em lại giẫm tiếp và cười tiếp. Mẹ gọi em, em quăng cho mẹ cục lơ to đùng, không đáp không rằng gì hết, lại tiếp tục giẫm nước và cười như không hề có gì xảy ra. Mẹ đi xuống phía em, em cong đít chạy lên dốc nhà hàng xóm, vừa chạy vừa cười hi hi, cái mông ủn ủn trên dốc nhìn muốn phát cho mấy cái. Mẹ thôi không dí em nữa thì em cũng đã vào tới cửa nhà người ta, thả dép ra toan vào nhà. Cái em không nghe tiếng mẹ nữa thì quay ra, ló đầu và gọi “em đây nè mẹ D” rồi cười lí lắc. Mẹ gọi em về, em không về lại còn đi trốn. Lúc sau em đi ra, hai tay xách hai chiếc dép, đi chân đất vì dép ướt rồi. Mẹ phát cho hai cái ở mông, bảo “v...

9/1/2018

Sau một thời gian đi tới đi lui, kiểm tra và kiểm tra thì chốt lại là răng khôn quá khôn, mọc một cách tréo ngoe nhất, cần được xử lý sớm, huhuu. Có cái hẹn với bác sỹ rồi mà sao lòng hồi hộp thế không biết nữa, đi làm thỉnh thoảng cũng mất tập trung, tối ngủ cũng thấp thỏm, lo nghĩ đủ điều đủ chuyện, cầu mong bình yên và mọi chuyện trôi chảy, vì còn phải lo cho con cái nữa… Xin cho ngày nhập viện mọi thứ ổn trong ngày, chiều lại được về với con. Xin cho ngày mổ cũng sớm hồi phục, bình ổn để lại được về bên con vào những tối ngủ, chẳng bao giờ muốn ngủ xa con xa chồng cả. Xin cho sau ca mổ, đừng đau lâu quá để còn lo việc nhà việc nước, lo công việc, lo cuộc sống, lo hết tất tần tật… Xin Chúa và mẹ Maria ban phúc lành cho con và gia đình con…