Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2017

Buôn Hồ

Không nhớ hồi nào đó đã đọc “Học trò phố huyện” của Nguyên Hương thì phải, một cuốn sách nhỏ, chẳng có gì nổi trội, chỉ là tôi thấy tôi trong đó, rất rõ. Mấy hôm nay gần đến 20-11, lại thêm sự kiện trường Buôn Hồ tổ chức mừng 40 năm thành lập nữa làm lòng tôi cũng nôn nao. Chẳng phải gì cả, chỉ là tôi thấy nhơ nhớ một góc nhỏ Buôn hồ trong lòng mình thôi. Buôn Hồ, chính là phố huyện của tôi, là nơi mà con bé quê như tôi cho rằng, lên đó mọi ước mơ đều sẽ thành hiện thực. Rồi tôi cũng may mắn hơn những bạn khác, khi học lớp 3 là đã được lên huyện để nhận giải thưởng “vở sạch chữ đẹp” cấp huyện rồi. Rồi những năm sau đó, tôi luôn được đi học bồi dưỡng, đi thi học sinh giỏi này nọ ở huyện, tự nhiên Buôn Hồ thành quen thuộc hồi nào hổng hay. Tôi nhớ cung đường từ nhà lên huyện, dốc dài và ngoặt, hai bên cây xanh ngút ngàn, tầm nhìn lúc nào cũng phủ sương. Tôi nhớ cung đường đi bộ từ nhà trọ sát bên nhà thờ đến chỗ học bồi dưỡng, đất đỏ bazan trơn trượt những hôm có mưa…Tôi nhớ...

13/11/2017

1.       Đêm qua một đêm mộng mị mệt mỏi mơ màng quá thể! Biết là mình đã bị dính chưởng của thần cảm cúm. Cứ tưởng sáng ngày chắc chẳng đi làm nỗi. Sáng, cố lê cái thân mình quá nặng nề dậy khỏi giường, đã thủ sẵn ý nghĩ sẽ bỏ tập thể dục và chỉ dậy phơi quần áo, chợ búa thôi. Chẳng muốn ăn gì khi chồng hỏi, cuối cùng chồng đưa vào ăn bít tết, tưởng không ngon nhưng lại rất ngon. Quán nhỏ xíu, nằm trong cái ngõ nhỏ xíu, uốn lượn, nhiều chậu cảnh để hai bên cái cổng thấp thấp, bên trong cắm rất nhiều cây nhang, hình như để đuổi muỗi thì phải. Bò không đặt trong cái thố xôi xì xèo như những chỗ khác, mà đặt hẳn trong cái dĩa nhựa, nhưng vẫn nóng mới nha. Bên cạnh là cỡ 10 miếng khoai tây chiên, cũng vẫn nóng mới; một ít pate, hai sợi ngò rí vắt ngang. Một dĩa rau xà lách dầu giấm còn giòn, tươi ngon, xen kẽ là vài lát củ cải, cà rốt, cà chua, tất cả đều tươi cứng, chua chua dễ ăn. Có một chén nhỏ xíu sóng sánh nâu nhạt, dùng để chấm, vị ngòn ngọt nhẹ, ...

9/11/2017 - Xin tạ ơn!

Ở phía vietnam, chỉ có vợ chồng tôi và vợ chồng chị Hai, và vợ chồng anh thứ năm là biết chuyện mẹ ốm thôi. Chúng tôi, đã khóc cùng nhau, đã lo lắng, đã cùng nhau tìm cách để tính toán những việc có thể phải làm với tình hình Mẹ bệnh như thế. Mặc dù Ba giấu, không cho chúng tôi biết tin gì, nhưng tôi vẫn bằng cách này cách khác có được những thông tin kịp thời nhất. Chúng tôi hồi hộp từng phút chờ đợi tin của Mẹ. Tôi cũng thấy xót lòng khi Ba phải giấu chuyện, vì Ba không muốn chúng tôi lo lắng, bình thường Ba chẳng giữ được chuyện gì bí mật đâu, nhưng lần này Ba làm được, tôi hiểu Ba thương mẹ và thương chúng tôi nhường nào. Sáng nay, đọc những dòng tin em gửi, rằng Mẹ không sao, Mẹ chỉ bị nhẹ, hôm nay Mẹ sẽ được về nhà, tôi vỡ òa trong hạnh phúc. Tôi lại cảm nhận được Chúa thương gia đình tôi quá đỗi! Tôi coi video các cháu nhỏ, tung bong bóng đón Bà trở về nhà, tôi xúc động đến khóc. Tôi hạnh phúc khôn xiết khi lại nhìn thấy dáng Mẹ nhỏ nhắn ngồi trên sofa, thấy nụ cười của...

8/11/17 (Bad mood)

1.     Gặp ai, tôi cũng như muốn hỏi rằng “anh/ chị/ bạn sẽ làm gì khi tự nhiên nghe tin mẹ bạn đang ốm nặng?”, rồi cũng chỉ nghĩ tới đó là nước mắt lại chực rơi, và rồi lí trí lại tự dặn mình, đừng hỏi và đừng khóc vì không phải ai cũng có thể chia sẻ đâu. Ăn vừa xong tô phở, vội vàng gọi điện cho chị thì nhận được tin mẹ ốm nặng, nằm viện. Rồi cứ thế nước mắt tuôn ra chẳng ngăn được. Ngồi sau xe chồng, nước mắt lại tuôn nhiều hơn, trong đầu cứ nghĩ nếu lỡ mình không còn được gặp mẹ nữa thì sao, thì sao đây, rồi bảo chồng “cho em vào nhà thờ một tí”, mình muốn đến níu lấy áo mẹ Maria, mình muốn tìm một phép màu cho mẹ,… Đến văn phòng công ty, trong đầu lại nghĩ, hoặc mình hoặc chị Hai phải qua với mẹ, qua gấp, chẳng còn đủ thời gian nữa… Gọi chị Hai, chị Hai như quỵ đi từ tối qua, chị rối bời, chị đau thắt lòng…Chị khóc với mình. Mình khóc với chị. Cứ thế, mình ngồi làm việc, thỉnh thoảng nước mắt cứ rơi, rồi lại gạt, lại rơi,….Mình cố tập trung, nhưng quá khó...