Nov 28, 14
Hôm nay được một ngày SG nắng sau những ngày mưa gió như bão đến. Gió lùa ào ào khiến hàng dừa cảnh của hàng xóm đổ hết, chậu bể toác, cây ngã lăn quay xuống đất, thê thảm. Tiếng loảng xoảng của những mảnh chậu bể làm thằng tó con giật mình mấy phen. Sáng, coi hình Lễ tạ ơn của Bme bên kia, lòng gợi lên một nỗi nhớ, một nỗi thèm, một ước mơ, một khát khao đoàn tụ quá. Những tấm hình đông đủ Bme và anh chị em, các cháu làm mình có nhiều suy nghĩ. Suy nghĩ về cuộc sống hiện tại, kiếp làm người ngắn ngủi mà sao cứ xa nhau để mong những ngày gần lại. Rồi lại thoáng thấy cuộc sống hiện tại của mình cô đơn và nhàm chán. Nhưng rồi, một cái ôm từ phía sau trên khoảng không gian nhà bếp làm tan hết những thoáng suy nghĩ cô đơn rồi. Một nụ hôn rơi ngang gáy làm mình lại chỉ thấy ấm áp và hạnh phúc hiện tại quan trọng hơn nhiều mà không phải ai cũng có được. Biết đủ thường vui. Cảm ơn anh vì luôn mang đến cho em những cảm xúc rất an tâm, rất được nâng niu, rất được yêu thương. ...