05/10/12

Hôm qua, tự dưng lại có hứng viết bài, đang lọ mọ viết thì chồng về đứng ngay sau lưng lúc nào chẳng hay...Rồi nói chuyện, rồi lại ngưng, bài viết còn dang dở...
Trời mưa trắng xóa, cảm tưởng như ông trời giận hờn ai lâu lắm rồi nay mới trút giận vậy. Trưa mưa tới chiều, nước ngập đường ngập xá. Như đêm hôm kia, mưa to đến nỗi đường ngập cao không rút kịp. Cứ mỗi lần có xe ngang qua là nước dập dềnh vào nhà...May mắn là hàng hóa nằm trên cao chứ không là tiêu điều. 
Mình đang cố gắng tìm cách giữ cho tâm vững, không để những áp lực kia đè nát mình. Dạo này hai vợ chồng có nhiều thứ phải nghĩ quá cho nên nhiều khi cũng chẳng nhẹ nhàng ngọt ngào với nhau được nữa. Chỉ thấy thương nhau thật nhiều, cầu mong cho những khó khăn sớm qua thôi...
Liệu có nên rẽ lối đi như cơ hội đang đến không hay cứ tiếp tục con đường này cho đến tương lai? Cuộc sống liệu có khá hơn với bước đường mới không? Con đường nào là con đường khôn ngoan? 
Mình chẳng mong có con đường nhung lụa để đến bến bờ hạnh phúc đâu, chỉ mong con đường nào ít chông gai thôi. 
Đôi khi trong đầu mình lại có những ý nghĩ lạ, chẳng bao giờ bằng lòng với hiện tại đang có cả. 

Nhận xét

  1. Hi Dao,
    Em khỏe không? Công việc mới thế nào, phát triển tốt hả em? Còn một hai ngày nữa thôi, Mul đóng cửa rồi, chị qua "dọn dẹp" chút nhà mới ở Blogspot, click vô blog em được, vui quá!:)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ em khỏe chị ai. Chị thế nào rồi? Thật vui vì nhận được tin nhắn của chị. Khi nào chị sanh?

      Xóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!

Giáng sinh 2017

Hard time is only temporary. Hang in there!