Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2014

Miền ký ức(1)

       Tháng Mười. Đông về rồi nhỉ! Cao nguyên trời đã trở lạnh chưa? Dã quỳ bắt đầu kết nụ thì phải? Sài gòn cứ ẩm ương mãi, tự dưng mình nhớ cao nguyên phần phật gió, nhớ những sáng đi học ghê nơi!   Nhớ sáng sáng, trời cũng ẩm ương, mình với nhỏ bạn hết đi ra rồi lại đi vào, hết thấy trời “có vẻ” sắp mưa rồi lại “có vẻ” nắng, chỉ để quyết định “được” mặc đồ tây hay phải mặc áo dài, thế thôi. Thế nên, trời cứ ẩm ương thì thể nào cũng từ mém trễ học đến trễ học mà thôi. Hồi ấy sao mình lại ghét mặc áo dài đến thế không biết nữa?   Hồi ấy, tháng Mười về, cao nguyên chớm lạnh vài ngày rồi chuyển lạnh, rất nhanh. Đêm thường qua rất nhẹ, rất nhanh, mới ngủ đã sáng, đã văng vẳng tiếng Cô: “Ngân, Dao dậy học bài con!”, mơ màng lúc nào cũng “dạ” tắp lự, rất quán tính, rồi cũng ngủ lại ngay sau tiếng khóa cửa cạch của Cô, cũng quán tính nốt. Rồi thảng thốt khi nghe lại tiếng Cô “Ngân, Dao dậy đi học”, cứ ngỡ Cô gọi lần hai ai dè đã sắp trễ giờ học. Hai con mắm...