Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!
Sau khá nhiều ngày học ở trường mới,
con dường như vẫn chưa nguôi ngoai trường cũ, chắc tại con vẫn chưa có bạn chơi
cùng hay sao á. Mẹ thương con lắm.
Sáng nào đi học con cũng vẫn còn
khóc nhè. Hôm thì con dùng dằng lúc vừa thức dậy. Hôm thì lè nhè ngay lúc đi xuống
nhà. Hôm thì con chẳng chịu đi ra khỏi nhà. Hôm thì con không chịu lên lớp, đừng
gào khóc ngay cửa trường học. Hôm thì con khóc ngay cửa lớp, “trưa ba đón con
nhaaaa” và nước mắt lại rơm rớm. Mẹ thương con bao nhiêu thì xót lòng bấy
nhiêu.
Sáng nay, cũng như mọi ngày, con
thức dậy thay quần áo xong, mẹ chuẩn bị đưa tụi con xuống đi học thì em Bon
khóc, nói là “Bon không đi học đâu”. Rồi con quay qua nói với mẹ rằng “mẹ, con
không khóc mà nước mắt nó cứ chảy ra vậy á”, mẹ thương con quá nhưng lại muốn
lái câu chuyện đi hướng khác để khỏi nước mắt rơi nữa nên mẹ nói “ủa, sao kỳ vậy
con, không khóc mà nước mắt cũng tự chảy ra, kỳ cục hén, con có muốn mang kẹo
lên lớp cho bạn con ăn chung không?” thì con hào hứng “dạ có” rồi quên chuyện
khóc. Ngồi trên xe, mẹ vẫn nói linh tinh đủ chuyện cho con vui. Mẹ hồi hộp lúc
con vào trường. Lúc nào mẹ cũng tìm đủ chuyện “tào lao” để hỏi, để nói với con
cho hết chặng đường cả. Lên tới lớp, con tự bỏ dép vào tủ, đổi dép mang trong lớp,
rồi tự cất cặp vào hộc tủ, rồi cúi người, khoanh tay “Chào Sr con mới tới” mà
không có nước mắt, chỉ là một khuôn mặt đầy nỗ lực rất đáng thương thôi. Sr
khen con giỏi, mẹ thì thấy con rất giỏi, con trai ạ.
Mẹ thương con lắm. Con đã biết cố
gắng. Con bắt đầu biết chấp nhận. Mẹ tin con của mẹ sẽ thành công, con là niềm
tự hạnh phúc của mẹ, con trai ạ!
Nhận xét
Đăng nhận xét