Abbott(40)
Chú Abbott
ngủ y như một thiên thần. Chú hay ngủ nghiêng người qua một bên, tay ôm cái gối
hoặc bất kỳ chú gấu nhồi bông nào của chú, chân kiểng lên gác cao, đến lúc mỏi
thì chú trở qua bên kia. Chán chê thì chú nằm ngửa, chân thỉnh thoảng giơ cao
lên rồi thả phịch xuống nệm. Có nhiều khuya ba mẹ chú cũng suýt giật mình theo
chú luôn. Nhưng dù chú nằm ngủ kiểu gì, mẹ chú vẫn muốn đặt lên đôi má trắng hồng
của chú hàng ngàn nụ hôn.
Mặt chú như
trái bóng. Ít ngày ăn uống ổn ổn thì căng lên như bóng vừa mới bơm. Ít ngày biếng
ăn thì lại ọp ẹp như bóng bị xì hơi. Chân tay mông mẩy thì khỏi bàn, nhỏ xíu
xiu, được mỗi cái trắng và lúc nào cũng thơm kể cả lúc mồ hôi nhễ nhại. Lại
thêm cái mặt chú ba lém nên ai cũng muốn cắn thôi.
Mẹ thích những
tối lúc chuẩn bị cho chú đi ngủ (trừ những hôm chú lạc giấc khuya quá thì mẹ
chú cũng đuối thôi rồi). Cứ lau người thay quần áo xong thì mẹ hay mở quảng cáo
cho chú xem. Hễ tivi bật lên là đến quảng cáo sữa Ozela của Vinamilk, vừa nghe
tới câu “hết pin rồi” thì chú nhanh nhẩu: “ạ anh!” khi thấy hình anh học sinh
xuất hiện. Đôi lúc chú nói nhanh hơn mẹ chú tưởng tượng. Chú mê quảng cáo thì
thôi. Coi say sưa, ai làm gì mặc ai. Coi một cách chủ động nhé, vừa coi vừa hưởng
ứng nhiệt tình, nào là ạ ông, ạ bà, a gừ a gừ (mỗi khi thấy có hình các con vật
to to như hổ, gấu,…), vỗ tay theo, tay sọc sọc vào miệng mỗi khi quảng cáo kem
đánh răng, rồi miệng còn ư ư hát theo,…
Xong quảng
cáo mẹ chú thường cùng chú đọc kinh trước khi ngủ. Mẹ cứ làm dấu đến đoạn “Amen”
thì cho dù tay đang để đâu cũng lôi về để chắp hai tay lại “Amen”. Đến đoạn đọc
truyện, mẹ bảo chú xuống nhà lấy truyện lên mẹ đọc cho con ngủ, chú lọ mọ leo
xuống khỏi giường, bò lại tủ, trong mớ tùm lum thứ, chú lôi đúng quyển truyện mẹ
hay đọc cho chú lạch bạch mang lên đưa cho mẹ. Rồi chú nằm ti mẹ, vểnh tai lên,
mắt nhìn miệng mẹ, rồi ngủ.
Thi thoảng mẹ
sai chú “con lấy giày mang lại mẹ đi cho nào!” thì chú ngoan ngoãn bò tới kệ
giày, chọn đúng 2 chiếc của một đôi đưa cho mẹ, giơ giơ hai chân lên để mẹ mang
giày. Chú đã nhớ được khá nhiều thứ trong nhà để có thể gọi tên theo ngôn ngữ của
riêng mình, và để hiểu mỗi khi ba/ mẹ nhắc tới. Chú đã chỉ đúng cái tivi, tủ lạnh,
xe đạp, quả bóng,…trên tấm hình lớn mẹ để chú chơi mỗi ngày. Mỗi lần đi xuống cầu
thang, chú hay nhìn lên cái cục nóng của máy lạnh, nhìn rất chăm chú mà mẹ chưa
tìm được cách giải thích đơn giản để chú hiểu đó là cái gì. Bí thế, mẹ chú gọi
nó là “panasonic” như hiệu của nó. Từ đó đến nay, mỗi lần chú đi xuống cầu
thang thì miệng đều lẩm bẩm “na nà nic nic”.
Chú rất
thích các loại ổ cắm, dây điện, quạt điện nên cứ hay mò ra cái ổ cắm mân mê. Mẹ
sợ chú bị điện giật nên hay lớn tiếng: “điện giật!”. Bây giờ mỗi lần muốn ra
chơi cái ổ cắm thì chú im im bò ra, gần tới cái ổ cắm thì chú dừng lại xem xem
mẹ có nhìn theo mình không, nếu có thì chú liền nói “giật giật” rồi nhe 2 răng
thỏ ra cười.
Mẹ bế chú hết
hơi, mẹ tắm cho chú đuối luôn, mẹ nấu cho chú ăn bở cả hơi tai, mẹ ì ạch giặt đồ
cho chú mỗi ngày,.. rứa mà khi mẹ hỏi: “con có yêu mẹ không?” thì chú lắc đầu bảo
“ư ư” rồi cười lòi răng thỏ. Ba cũng thế, nếu cứ hỏi “chay” tức là không kèm
Gum bear thì chú cũng lắc đầu và “ư ư”. Còn nếu cầm theo Gum bear thì chú khom
người xuống “dạ” rõ to và dài. Lúc ấy nếu yêu cầu hôn má, hôn mũi, hôn đâu cũng
chiều. Còn nếu mà hỏi chay mà hỏi đi hỏi lại thì mặt chú bắt đầu nhìn tùm lum
chỗ rồi quăng cả mớ cục lơ như: ông, ạ ông (tay chỉ cái hình Chúa trên cao), rồi
ư ư ư tay chỉ vào một món gì đó hông ai hiểu, rồi tay ngoắt ngoắt taxi ngoài đường,
hay bà bà (ý là sữa tươi con bò) tay chỉ chỉ,…
Hai hôm nay
chú khỏe, chú vui, chú ăn kha khá nên mẹ chú cũng vui.
Nhận xét
Đăng nhận xét