Cha và con
Hơn 30 năm đi qua, luôn nghĩ rằng mình hiểu mẹ nhiều lắm, thế nhưng hễ có chuyện gì tranh cãi thì lại luôn muốn đứng về phía ba. Trong tôi ấn tượng về ba thường mạnh mẽ hơn.
Thuở còn cắp sách đến trường, bạn bè cứ bảo rằng ba mày cưng mày ghê mỗi lần thấy ba ghé trường đón tôi tan học. Nhưng chúng nó đâu biết rằng ba hay đón tôi vì muốn tôi về nhanh nếu không chợ tan mất thì chẳng còn gì để ăn. Lớn, đi học xa nhà, ba cũng là người cứ me me rảnh thì gọi điện cho tôi trong khi mẹ quanh năm lui cui tính toán chi phí để tôi ăn học đủ năm.
Anh trai tôi lấy vợ, sinh được cô con gái đầu lòng, cưng như trứng mỏng. Tôi thường cảm nhận được một cảm giác ấm áp lan tỏa mỗi khi nhìn cảnh anh và con gái chơi đùa cùng nhau. Tôi rất thích nhìn anh dắt con gái đi chập chững những bước đi đầu tiên mỗi chiều trên sân nhà mình...
Tôi bây giờ đã có một thằng tó con yêu ơi là yêu. Tôi vẫn ghiền nhìn cảnh chồng đùa nghịch cùng con trai mình. Rồi thích hơn, ngắm từ xa cảnh chồng dắt tay con trai chập chững những bước đi đầu đời để lòng lại vang vọng tiếng thơ thuở niên thiếu...
Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,
Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.
Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
"Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?"
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
"Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến."
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
"Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!"
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.
Thuở còn cắp sách đến trường, bạn bè cứ bảo rằng ba mày cưng mày ghê mỗi lần thấy ba ghé trường đón tôi tan học. Nhưng chúng nó đâu biết rằng ba hay đón tôi vì muốn tôi về nhanh nếu không chợ tan mất thì chẳng còn gì để ăn. Lớn, đi học xa nhà, ba cũng là người cứ me me rảnh thì gọi điện cho tôi trong khi mẹ quanh năm lui cui tính toán chi phí để tôi ăn học đủ năm.
Anh trai tôi lấy vợ, sinh được cô con gái đầu lòng, cưng như trứng mỏng. Tôi thường cảm nhận được một cảm giác ấm áp lan tỏa mỗi khi nhìn cảnh anh và con gái chơi đùa cùng nhau. Tôi rất thích nhìn anh dắt con gái đi chập chững những bước đi đầu tiên mỗi chiều trên sân nhà mình...
Tôi bây giờ đã có một thằng tó con yêu ơi là yêu. Tôi vẫn ghiền nhìn cảnh chồng đùa nghịch cùng con trai mình. Rồi thích hơn, ngắm từ xa cảnh chồng dắt tay con trai chập chững những bước đi đầu đời để lòng lại vang vọng tiếng thơ thuở niên thiếu...
Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,
Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.
Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
"Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?"
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
"Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến."
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
"Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!"
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.
Nhận xét
Đăng nhận xét