Giao mùa...

 Thu sang. Khẽ khàng như gió hát trong lá. Tranh thủ dọn vườn, cắt tỉa hoa lá. Chỉ còn những ngày nghỉ cuối cùng, thử làm vài món mới, thử nướng cái bánh yêu thích mà chưa thành. Chả sao, sẽ lại thử một ngày nào đó đẹp trời, ở đời ai mà chẳng đôi lần thất bại.

Đưa ra một quyết định mới, hi vọng đừng phải làm lại như kiểu làm bánh là được. Đôi lúc, cuộc sống vẫn hay trêu đùa ta quá trớn một tí ấy mà.
Mình chẳng bao giờ muốn để trống thời gian sống cho dù chỉ là một giây. Dù là gian nan hay an nhàn, mỗi một giây phút đều rất giá trị. Tay làm việc này nhưng đầu đã nghĩ đến cả mớ việc khác rồi.
Mùa học mới rồi, hai đứa lớn bắt đầu quen nhịp sống mới của trường lớp. Đứa nhỏ ở nhà thui thủi một mình thấy thương, may còn có ông bà. Biết sao được, một mình cô đơn thật nhưng ai rồi cũng phải học ở-một-mình đôi lúc thôi, nên em bé của mẹ cũng tự tìm cách thích nghi nhé!
Những chùm nho cuối mùa đượm tím và đậm vị. Mình học được nhiều bài học từ cỏ cây. Tưởng hết hè, hồng sẽ tàn úa, chuyển mình ủ rũ theo gió lạnh, vậy mà vẫn đơm nụ đều đều, vẫn khoe sắc thắm như chẳng hề quan tâm tới mây trời. Giàn nho, tưởng chỉ có lá và cành che mát, thì mùa này trái bao la trái, chua thật chua và rồi ngọt thanh sau đó. Mỗi trái nho là kết quả của cả một quá trình tích lũy chất bổ của cây, thế nên cũng mang một giá trị nhất định. Những cây khác, sẵn sàng trút hết mớ lá của mình để chuẩn bị cho những tái sinh vào mùa sau.
Cuộc sống mầu nhiệm lắm, vẫn còn đó những miền hi vọng, những tái sinh kỳ diệu giữa muôn vàn đau thương. Thế nên, mình cứ sống thôi, hết mình, như cỏ cây là được!
Portland 16/9/2021

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!

Giáng sinh 2017

Hard time is only temporary. Hang in there!