Aug 31, 2021
Đôi lúc tưởng mình đã sống hết mình từng giây từng phút của cuộc sống để thấy mình không hối tiếc điều chi. Những ngày hè cuối cùng, cứ ngỡ mình đã sống hết mình. Kế hoạch rõ ràng cho những bước đi tiếp theo, vậy mà đùng cái lại có tin khóa học mình chờ đợi bị hủy. Không buồn nhưng cái chán cứ len lỏi vào tâm hồn...
Cuộc sống vẫn trôi đi, nhưng lại phải đau đầu tính kế hoạch mới. Mọi thứ vốn dĩ đã không dễ dàng. Nay lại thêm khó khăn. Giờ làm gì tiếp theo đây?
Cắt chùm nho be bé vào, rửa qua một lớp nước nhè nhẹ, ngắt từng trái ăn, chua chua ngọt ngọt thanh thanh. Mình biết ơn vì được đến đây, sống với ba mẹ. Đó là ước mơ lớn nhất đời mình. Những tưởng sẽ chỉ có những ngày hạnh phúc mà thôi. Thực tế lại là một bức tranh với những tông màu hoàn toàn trái ngược với giấc mơ kia.
Niềm vui đoàn tụ chưa được bao lâu thì mình đối mặt với những thực tế khó chịu khác. Mẹ coi chồng mình không ra gì, luôn nói những câu nói châm chọc, thiếu tôn trọng với anh. Mẹ thương những đứa cháu khác hơn hẳn con mình. Mẹ chẳng tôn trọng mình một chút nào cả. Mình làm việc cả ngày, thêm việc học, rồi chăm con cái, chăm lo cho cả nhà. Nhưng hình như mẹ chỉ cho rằng mình PHẢI làm như vậy, phục tùng cả nhà là trách nhiệm của mình. Ba mẹ rất nể trọng các chị dâu. Nhưng cả mình và chồng mình thì chẳng được tôn trọng như cách mà tụi mình xứng đáng được. Những lần con mình bị ông bà la, mình đều nhịn cho qua. Rồi bao nhiêu lần mẹ nói chồng mình thế này thế nọ, mình đều không quên được. Cũng nhiều lần, mình ngồi lại nói chuyện với ba và mẹ thẳng thắn rằng tụi mình cần được tôn trọng. Nói xong mẹ có nhận lỗi và hứa sửa đổi. Nhưng được một thời gian ngắn rồi lại thôi.
Mình nhịn mãi đến lúc không chịu được nữa thì mình lại muốn nói hết ra. Nói hết ra rồi thì mình dằn vặt lòng mình vì làm ba mẹ buồn. Mình thấy mình bất hiếu. Những ngày sau đó, mình sống trong dằn vặt và nước mắt.
Nhưng thực sự mình biết làm sao đây, dựa vào ai đây để sống những ngày tới? Cũng may còn có các an hiểu được hoàn cảnh của mình và thông cảm.
Đôi lúc ước cuộc đời mình như cái phao, để mình nằm lên, thả trôi theo cuộc đời mặc kệ trôi đi đâu thì đi...
Nhận xét
Đăng nhận xét