Dec 5, 2017
Càng ngày lại càng làm biếng viết,
tay nghề lại lụt, giờ mỗi lần muốn viết gì đó thì lại trở nên rất khó khăn. Như
kiểu nhiều hôm, trời cứ hanh hao, cứ ui ui xám xám, gió lay lắt đượm buồn, cái
buồn tự nhiên có mỗi khi mùa đông về ấy, lại muốn viết gì đó mơ mang tí mà tay
lại trở thành khó khăn với bàn phím.
Tuần qua chồng đi vắng lu bu liên tục, tối nào làm về cũng
cơm nước tắm rửa ăn uống dọn dẹp lau chùi mệt đứ đừ đến mức chỉ muốn nằm xuống
cái cho thẳng lưng mà cũng khó. Cuối tuần cũng lu bu nốt, đu theo cái lịch thôi
cũng phê. Một mình vật lộn với một ngàn chín trăm chín mươi chín câu hỏi và yêu
cầu của hai chàng thôi là ná thở rồi. Rồi lại thứ Hai, lại đi làm đi học, lại
nấu nấu nướng nướng, lại trở lại nhịp sống cũ…
Nhưng mệt cỡ nào, có một thứ mình chẳng muốn bỏ, đó là đi
thể dục mỗi sáng ở công viên. Không đơn thuần chỉ là thể dục, mà còn là thời
gian hai đứa có thể nói chuyện tầm phào với nhau, là mình đang cùng nhau tập
một nếp sống khỏe mạnh, là lúc mình đã chiến thắng giấc ngủ uể oải, là cùng
nhau sẻ chia khoảnh khắc đầu ngày…
Hai bạn nhỏ kỳ này lớn nhiều, quỹ thời gian của mình lại ít
hơn, chẳng ghi chép kịp những phát triển của các bạn nữa. Còn nhiều thứ muốn
làm nhưng chẳng làm được. Vì thời gian thì ít, nhiệu sự vụ quá, mình lại đang
già đi mỗi ngày nữa, mọi sự tỷ lệ nghịch quá.
Mẹ vẫn đau âm ỉ, mẹ vẫn tự lo cho sức khỏe của mình nhiều.
Mình thương mẹ, cầu nguyện cho mẹ khỏe mỗi ngày và không bị gì nghiêm trọng. Mình
vẫn cần mẹ sống, vẫn rất cần,…
Nhận xét
Đăng nhận xét