Dec 7
Mỗi buổi sáng, sau những tất bật ở căn bếp nhỏ, những tất bật ở đường phố đông đúc, gác lại tất cả, mình ngồi vào một góc nhỏ, có một góc nhìn rất rộng.
Góc
nhìn ấy, kể ra rất lí tưởng, xuyên qua mặt kính là khung trời rất rộng, rất
cao, bên trái luôn là góc của cây bàng, có những ngày đỏ ửng vì đang thay lá,
có những ngày như hôm nay nó xanh um, bên phải là góc của bụi trúc phất phơ
trước cái gió đông lay lắt.
Mình
thấy bình yên nhất khi nhìn thấy mấy chú chim đùa giỡn nhau loách choách trong
nắng sớm, rượt đuổi nhau chuyền cành rộn ràng. Nhớ tuổi thơ mừng rỡ của những
lần lấy được cái tổ chim có những cái trứng bé xíu xiu xuống khỏi cây quá!
Sắp
đến Giáng sinh rồi, ước muốn làm cho hai bạn nhỏ một chút gì đó để các bạn có
cảm giác mong chờ Giáng sinh, vui mừng, rộn rã như mẹ hồi bé xíu. Nhìn thấy
cảnh Ba mẹ, các anh chị bên kia, chuẩn bị Giáng sinh mà lòng nôn nao quá thể,
một chút ấm cúng, một chút thèm thuồng, một chút an ủi, một chút nhớ thương…
Thời
gian đã quá dài cho một nỗi thèm, thèm được quây quần nhau trong một căn phòng
ấm, được cùng nhau mặc quần áo đẹp, được cùng nhau ngồi ăn cơm chung, cùng nhau
nói chuyện và cười rộn rã…Phải chăng nỗi nhớ nào cũng có giá của nó nhưng là
giá bao nhiêu, bao lâu và bao xa mới được chứ?
Năm
nay Sài gòn cũng có mùa đông hẳn hoi nha, ngày nào trời cũng ui ui, gió thì cứ
lay lắt, mặt trời bận đi du hí tận đâu rồi thì phải, chỉ có trăng là vẫn tròn
vành vạnh mỗi khuya và sáng sớm thôi. Và cũng chỉ có lòng người là cô quạnh mãi
từ Đông qua Xuân mà thôi…
Nhận xét
Đăng nhận xét