Brother (1)
Tối qua 2 thằng lại đánh nhau, Abb
xếp lego nhà, máy bay, xe oto để lên bàn, cuối cùng hai thằng dành nhau cái
oto. Em cầm chắc trong tay, anh gào lên “cái đó anh mới vừa xêp xong mà?”. Em
bệnh bệnh nữa nên cũng ko vừa, của Bon, của Bon. Hai thằng gào vào mặt nhau. Mẹ
can không được, mẹ nói ko biết fai làm gì với hai đứa?
Tụi
hấn vẫn gào và giằng co nhau. Lúc sau mẹ bực quá, quát cho rồi bắt quỳ xuống, Bon
ko thèm quỳ, chạy qua cầu cứu ba, Hai vừa quỳ vừa gào “mẹ, con ko muốn quỳ đâu,
con sẽ nhường cho em cái nhà, con không muốn mẹ vứt đồ chơi của con”. Mẹ bực,
đem cất hết bộ lego và bảo là mẹ vứt hết. Quỳ khóc mãi rồi đòi đi ngủ, mẹ cho
đứng lên sau khi xin lỗi mẹ, ba. Nằm ngủ mà Abb vẫn khóc nức nở vì tiếc đồ chơi
lego, em Bon thì nằm im một lúc rồi ngủ.
Đêm,
mẹ cũng thao thức vì buồn, vì giận, vì bực, vì thương. Ba ngủ cũng ko yên vì
hai anh em. Abb thì thi thoảng vẫn khóc, mớ đòi lại bộ lego. Em Bon thì bệnh
nên cũng khóc ư ử cả đêm. Cả nhà đã có một đêm không ngon giấc.
Sáng
dậy, Abb sưng mắt, vẫn đòi lego, mẹ không khéo thì lại đánh nhau với con một
trận vào buổi sáng nữa. Mẹ dỗ Abb xuống tự chiên trứng để ăn bánh mì nên him
mới quên. Mẹ bảo ông già Noel nói, nếu con ngoan thì sẽ được trả lại bộ lego
sớm, nhiều khi còn được ông cho thêm nữa. Vì mình không ngoan nên mình phải
chịu phạt, lâu hay mau tùy vào sự sửa đổi của mình thôi. Cuối cùng him cũng
quên và ngồi ăn sáng vui vẻ.
Mẹ
biết chiều về thế nào Abb cũng lại đòi lego, mẹ sẽ vẫn trả nhưng mẹ sẽ có cách
của mẹ, để con phải hiểu được những điều như thế là không nên lặp lại nữa…
Nhận xét
Đăng nhận xét