Sep 15, 12

Được 2 hôm doanh thu bắt đầu khá hơn, hai vợ chồng bảo nhau có cái để bỏ miệng rồi. Ngày thường tự dưng doanh số tăng, hi vọng 2 ngày cuối tuần sẽ khá hơn vì thường cuối tuần đông khách.
Ai ngờ đâu bể mánh mất tiêu.
Hôm qua phát hiện ra giá cả nhảy tùm lum trên hệ thống. Vậy là hổm giờ bán hàng một số loại mì bán lỗ vốn. Gọi đt định mắng vốn anh Quý ai dzè lại đc tin anh ấy vừa bị giựt balo trưa nay, mất hết laptop và giấy tờ. Tổng thiệt hại khoảng trên 20 triệu. Chẳng kịp mắng vốn lại còn ôm luôn cái nỗi sầu chung.
Thứ bảy, khách lai rai lai rai. Tối, me ngay lúc chỉ có mình & em gái ở cửa hàng. Một chị trung niên vào hỏi mua sữa cho người ốm. Mình mang vài loại sữa ra chào, chị không chịu, bảo loại sữa bột ấy. Mình gthieu loại Ensure, chị bảo okie, cho hộp lớn. Rồi tính tiền, chị chìa tiền ra cho bé em, bảo là 600 nhé. Liền đó chị bảo đổi cho chị cái túi đẹp đẹp, đinh ninh bé em đã nhận tiền, mình đổi túi cho khách. Đổi xong, khách đi, mình quay qua hỏi em gái tiền đâu? Bé bảo bé chưa nhận tiền.
Tá hỏa, hai chị em bị lừa....
Ôm nỗi buồn to lớn suốt đêm. Chẳng ai đề phòng được kẻ gian cả trời ạ.
Mình không nói được gì nữa. Gọi đt cho chồng, bảo anh về sớm đi, thế thôi.
Tâm trạng hoang mang quá cuộc đời ơi. Thèm những ngày tháng bình yên, làm việc và hưởng lương cty...Thèm những ngày cuối tuần thư thả cafe cùng bè bạn. Thèm những tối ôm eo chồng chạy lòng vòng...Thèm...cuộc sống của những ngày cũ....

Chúa ơi, đừng để con một mình, nhé!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!

Giáng sinh 2017

Hard time is only temporary. Hang in there!