Sep 28, 12

Mấy hôm nay trời cứ như bão ấy, mưa giăng kín góc nhìn. Mưa trắng trời trắng đất, trắng cả mặt người, làm mình có cuộc sống thật ảm đạm. 
Tối, mưa rỉ rả đến khuya đến sáng. Sáng, tỉnh giấc vẫn nghe mua, nghe lạnh...Chồng dậy sớm mở cửa hàng mà lòng thương quá đi mất. Nằm thêm một lúc, định với tay lấy đt nhắn tin cho chồng, rằng thì là "Chồng ơi, em muốn được ôm chồng nướng cho đến trưa" nhưng rồi thôi. 
Vậy đó, đôi lúc thèm những thứ tưởng chừng như tầm thường mình lại chẳng làm được. Cái thứ mà ngày trước là đương nhiên, cứ cuối tuần là nghiễm nhiên được như vậy. Cái thứ mà hồi ấy chẳng thấy quý giá gì cả...
Dậy rửa mặt rồi, chồng lên thay đồ đi làm, quay qua nhìn vợ bảo "trời này mà được ôm vợ ngủ thì tuyệt nhỉ?", mình xót xa lòng. Thương cho cái kiếp làm người sao mà khổ. Thôi, quyết định không than nữa, chấp nhận & go ahead!
Chợt nhớ, tối nay Lân sẽ xập xình khắp đường làng, chợt thèm, những ngày nghỉ ngơi, thưởng thức cuộc sống. Có lúc rối trí, chẳng biết phải làm gì. Có lúc cứ muốn phó mặc cho số phận. Có lúc muốn buông xuôi ra sao thì ra. Có lúc căng tràn ý chí với những mục tiêu to tát. Chẳng biết mình có ngồi yên được một chỗ lâu nữa không? 
Những ngày tháng này, mình cứ muốn viết lại để mai này nếu có coi lại thấy thấm thía hơn giá trị cuộc sống, thế thôi. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!

Giáng sinh 2017

Hard time is only temporary. Hang in there!