Sep 25, 12

Đúng 1 tháng mở cửa hàng. 30 ngày nếm đủ mùi đủ vị mà 30 năm trước chưa có. Người ta nói sống lâu mới gặp nhiều chuyện, ngẫm cũng thấy đúng.
Từ dạo ấy, nhiều thứ bị cuốn theo.
Từ nay cafe đàn đúm với bạn bè chỉ còn là chuyện xa xỉ. Từ đó, thời gian để 2 vc ăn cơm chung cũng phải cố gắng lắm mới có được. Từ đó, ăn cơm không còn được thưởng thức nữa mà cứ chan canh vào là húp cho xong để còn xuống coi cửa hàng. Từ đó, mình hiếm khi có thể nấu những món ngon cho chồng, cho em, cho cháu ăn được. Từ đó, hiếm khi mình ra chợ mua đồ ăn ngon cho cả nhà. Từ đó, áo váy xếp lại, chỉ còn những chiếc quần lửng, ao thun vừa lịch sự vừa dễ chịu thôi. Từ đó, mình lại phải "thương lượng" với chồng để đi dự những đám cưới bạn bè, không như ngày xưa, đùn đẩy nhau đi. Từ đó, rất nhiều người không liên lạc được với mình theo số máy cũ. Từ đó, thỉnh thoảng mới available trên yahoo & skype thôi. Từ đó, chẳng còn những ngày cuối tuần thảnh thơi. Từ đó, chẳng còn thời gian để hờn để giận chồng nữa, tự dưng thấy mình già hẳn. Từ đó, gội đầu cũng chẳng còn thời gian mà hong tóc cho khô nữa...
Từ đó, BM muốn nói chuyện với mình cũng chỉ có thể gọi đt thôi, chẳng tám tiếc gì trên yahoo được nữa.
Từ đó đến nay, những bữa ăn sáng thay bằng những hộp sữa, chẳng màng ăn món gì vào mỗi sáng nữa. Từ đó, người đã ốm lại rồi, chẳng còn béo như ngày xưa nữa. Đang lo là sẽ ốm hơn trong tương lai gần...
Từ đó, mình chẳng còn những tối 8 điện thoại với các chị cả buổi trời nữa...

Những khó khăn cứ chồng chất, chẳng biết ngày mai sẽ đến khi nào, lâu hay mau hay cứ hết hôm nay ắt sẽ đến ngày mai? Nhưng lòng vẫn tự nhủ, cứ cố gắng hết mình, ắt sẽ được bù đắp, thế thôi...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!

Giáng sinh 2017

Hard time is only temporary. Hang in there!