Thay đổi (5)
Mỗi ngày là một bất ngờ mình không bao giờ lường trước được. Như ngày hôm qua ế òm. Khuya, chồng bảo từ từ đóng cửa, ráng thêm chút nữa xem sao. Cuối cùng vớt vát thêm được xíu nhờ giấc khuya.
Mình thấy chán cứ mỗi ngày phải dậy lau nhà, dọn hàng, rồi ngồi vào cái bàn tính tiền...Chán nhất là đối diện với cảnh vắng khách. Mình cứ phải gặp người này người kia, nói qua nói lại, mới thấy vui được...
Rồi mình nản, nản thật sự. Tối, chẳng buồn nói chuyện với ai kia. Trằn trọc với giấc ngủ khuya để rồi hôm nay có những giấc ngủ lại thật ngon lành.
Sáng nay khách đông hơn mọi ngày. Lại bọn tiếp thị tới đông ơi là đông nữa chứ. Dù sao cũng đỡ tẻ nhạt hơn.
Mình nghĩ ra được vài thứ cần phải làm cho cửa hàng...
Nhưng lòng mình vẫn nhiều ân hận lắm...
Chắc bên ngoài khối người đang ước mơ làm được như mình chăng?
Mình thấy chán cứ mỗi ngày phải dậy lau nhà, dọn hàng, rồi ngồi vào cái bàn tính tiền...Chán nhất là đối diện với cảnh vắng khách. Mình cứ phải gặp người này người kia, nói qua nói lại, mới thấy vui được...
Rồi mình nản, nản thật sự. Tối, chẳng buồn nói chuyện với ai kia. Trằn trọc với giấc ngủ khuya để rồi hôm nay có những giấc ngủ lại thật ngon lành.
Sáng nay khách đông hơn mọi ngày. Lại bọn tiếp thị tới đông ơi là đông nữa chứ. Dù sao cũng đỡ tẻ nhạt hơn.
Mình nghĩ ra được vài thứ cần phải làm cho cửa hàng...
Nhưng lòng mình vẫn nhiều ân hận lắm...
Chắc bên ngoài khối người đang ước mơ làm được như mình chăng?
Nhận xét
Đăng nhận xét