03/10/17
Góc nhìn của tôi sáng nay tù mù bởi màu mây xám xịt, may còn có gốc
bàng lá đỏ nằm một góc làm cho khung nhìn của mình bớt ảm đạm.
Lòng chùng xuống luôn khi đọc tin vụ xả súng ở Las đẫm máu…
Nói chuyện với em, đang vui, rồi nói
mãi nói tới luôn chuyện buồn chuyện bực luôn, có lẽ em sẽ giận tôi lắm? Cũng
đành chịu chớ biết sao giờ. Nhưng kỳ thực, tôi thấy em sống ích kỷ quá, em vị kỷ,
chỉ nghĩ cho bản thân mình, chẳng nghĩ được cho ai cả…
Tôi giận
em nhiều lần, nhưng là giận một mình, em chẳng hay biết hay em cũng chẳng thèm
quan tâm, bơ đi mà sống?! Giận đã rồi thôi, rồi gặp nhau vui thì cười, hết vui
thì thôi chẳng nói với nhau câu gì, cứ thế nên tình cảm giữa tôi và em nhàn nhạt
theo thời gian.
Em bướng
bỉnh quá, em khó bảo quá, chỉ thích sống theo ý thích của mình thôi. Cũng chẳng
có gì sai, nếu như tôi không nhìn thấy sự tha thiết trong mong muốn của ba mẹ
em về việc này, việc kia của em. Cũng sẽ chẳng có gì sai, nếu như tôi không
nhìn thấy những lỗ hổng mà em tạo ra trong mối quan hệ gia đình mình. Bao nhiêu
chuyện qua đi rồi, em vẫn chỉ là em, chẳng thay đổi, chẳng vì ai bao giờ…
Nhiều
khi tôi cứ nghĩ, để xem một ngày kia, em có sống một mình được mãi không? Nhưng
rồi thôi, tôi không thấy hạnh phúc với ý nghĩ đó, lại gạt qua đi, không muốn
nghĩ đến nữa…
Túm lại,
chuyện chẳng có điểm kết vui vẻ trong một ngày ảm đạm cho dù đã có nhiều cố gắng…
Nhận xét
Đăng nhận xét