23/10/2017
Về quê đợt này xuống, mình đứ đừ vì thiếu ngủ. Trên xe, ngồi quản hai bạn
nhỏ cũng mệt, hai bạn ngủ thì mình thức nói chuyện với chồng để chồng khỏi buồn.
Về nhà, hai bạn nhỏ quậy mãi, hôm thì thức khóc vì lạ nhà, vì đòi ba,…lại mất
ngủ. Cứ thế, đến khi xuống được tới Saigon là đầu nhức ong ong. Đêm qua ngủ một
giấc như chết, dậy vẫn nhức đầu…
Mẹ gọi điện, nói chuyện vừa qua, mình đã dự đoán thế nào chuyện cũng đi
theo hướng như vậy. Mình dự đoán thế nào cậu cũng sẽ gọi cho mẹ, nói chuyện
này, nói là tại mình khó chịu này nọ, mình bực mình cậu quá. Cậu chẳng chịu
nhìn ra cốt lõi vấn đề rằng là người ta làm không được thì cho người ta nghỉ chớ
thương tiếc chi. Rằng mọi chuyện đâu có chi lắm, rằng cậu cũng cần phải thay đổi,
phải có ý thức khi sống chung với nhau? Rằng tại sao mình cứ phải nhắc nhở người
ta, vì là mình muốn giữ gìn căn nhà này, giữ gìn cho cậu chớ cho ai? Rằng mọi hậu
quả lớn nhỏ trong nhà này mình đều là người hốt? Rằng họ không làm được nữa thì
phải đi, không hôm nay thì cũng là một ngày khác? Rằng họ cũng đã muốn đi lâu rồi,
mình chỉ là giọt nước tràn ly thôi?
Sao cậu không ngồi xuống nói chuyện thẳng với mình thay vì gọi cho người
này người nọ nói?
Mình bực mình vì thay vì sửa đổi ý thức, cách sống của cậu thì cậu lại
đi nhìn nhận sự việc bằng cái nhìn ấu trĩ, và nhờ người khác nói mình cho hả giận?!
Mình chẳng được gì ngoài cái tiếng khó chịu qua chuyện này. Mình chẳng
thèm chấp người làm. Mình chẳng thèm chấp cậu ngày nào cũng mặt lăm lăm. Mình
chỉ bực là cậu làm mẹ lo lắng, thế thôi.
Nếu ai có ý định làm mình bực mình, nổi sùng lên vì cách giải quyết vấn
đề như thế thì chia buồn, họ sẽ thất bại. Mình vẫn sẽ sống cuộc sống của mình,
sẽ vẫn-khó-chịu-để-giữ-gìn ngôi nhà này, sẽ không dễ dãi hay hùa cùng để sống cẩu
thả,nhé!
Nhận xét
Đăng nhận xét