Chàng và nàng (1)
Mấy hôm nay chàng vui vì công việc thuận lợi. Chàng vất vả nhưng được
bù đắp xứng đáng. Chàng làm gì cũng rốt ráo va giỏi, chàng lại chịu khó nữa. Mình
biết mình đi làm lại, và công việc gia đình sắp xếp được đâu vào đó là cũng nhờ
công của chàng rất lớn.
Sáng, mình dậy sớm làm phơi quần áo, thể dục, đi chợ, nấu ăn thì chàng
lo phần take care con, gọi con dậy, cho con đánh răng rửa mặt và thay quần áo,
lùa con xuống nhà ăn sáng. Mình cho con ăn xong thì chàng chạy mấy cuốc xe ôm,
đưa hai đứa đi học, sau đó đưa mình đi làm, rồi chàng quay về văn phòng làm việc.
Trưa tự túc ăn uống, chiều lóc cóc đi đón hai đứa, về tắm rửa rồi gửi con, đi
đón vợ. Hôm nào đứa lớn học Anh văn lại chở con đi học. Vợ nấu ăn chiều thì chồng
coi con, tắm rửa sạch sẽ cho con rồi lùa con xuống ăn tối.
Tối, vợ tắm rửa thì chàng dọn đồ chơi của con, quét nhà, vợ lau nhà thì
chàng thay quần áo cho con, cho con đánh răng. Xong xuôi hết thì chàng mang quần
áo đi bỏ vào máy giặt giặt rồi soạn giường, giăng mùng ôm con ngủ rồi mới ôm vợ
ngủ. Đã vậy mấy nay còn bị vợ “ép” dậy sớm đi tập thể dục cùng nữa. Mình thấy
chàng ngủ ngon cũng thương lắm, nhưng thật sự vẫn muốn chàng đi tập thể dục vì
một sức khỏe lâu dài cho tương lai.
Thi thoảng, hay nhắc chàng vài việc vặt, chàng bảo “xong rồi” kèm theo
cái nháy mắt “đố vợ tìm được ai hơn chồng á?”. Mình bật cười bảo “ủa, muốn tìm
hơn hay không thì phải trả lại thanh xuân, trả lại dáng mảnh mai, trả lại gương
mặt ngây thơ vô số tội trẻ trung xinh xắn chớ giờ già ngoắc như vầy có thính
đâu nữa mà thả, mà tìm hả trời?”. Nghe vậy, chàng cười ha hả đắc chí…
Mình thích những sáng cùng chàng đi làm, cùng ăn sáng để nói chuyện với
chàng thế nên mới ngần ngừ chưa muốn tính chuyện xe cộ để đi làm đấy thôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét