13/10/2017
Hôm qua SG mưa quá, lại sấm chớp ào ào nữa làm mấy đứa nhỏ sợ xanh mặt.
Nhà mình lại nằm ngay góc, nên dường như có bao nhiêu tia chớp thì đón cho bằng
hết vào vậy. Em Bon chạy ào xuống mếu máo “sấm chớp ghê quá mẹ ơi”, Hai và chị
nó thì lôi mấy cái nệm ghế làm nhà trong góc nhỏ để chui vào trốn sấm sét.
Sắp đến giờ làm về, chồng nhắn bảo em đón uber về nhé là biết không có
ai coi con giúp rồi đó. Mình chẳng thích uber là vì mặc váy, ngồi chéo và chẳng
thể ôm eo anh uber, mà không ôm thì ngồi rất chi là chông chênh. Trời chuyển
mưa, mây đen thui, người người chạy ào ào như để đua cho kịp với ông Trời thì
phải. Mình cực kỳ sợ cảnh này. Thà nếu mưa rồi, bà con cũng chạy từ tốn hơn, vì
đã mặc áo mưa rồi, nên cứ bình thường mà chạy. Còn trời cứ chuyển mưa lại nhá
nhem tối như này, ai cũng muốn chạy nhanh để khỏi mặc áo mưa, khỏi trời mưa, để
về đến nhà cho kịp,…Quá nhiều áp lực, mình ngồi sau vừa run vừa chông chênh vừa
sợ… Rồi lộp bộp lộp bộp ngày lúc chỉ cách nhà cỡ 3’ nữa. Rồi cũng phải dừng lại
mặc áo mưa. Và rồi mưa mãi mưa mãi cho đến sáng hôm sau đi làm…
Saigon mùa nay, mưa hoài, mưa dai dẳng, và rồi ngày nào đi làm cũng kẹt
xe, làm về cũng kẹt xe, cứ thế con người phải mất nhiều thời gian và công sức
cho vấn nạn kẹt xe quá!
Nhận xét
Đăng nhận xét