Tư!
Tư vào ở giữ em bé cho nhà cậu được hơn tháng. Tư lười xười, Tư làm biếng,
Tư chỉ ôm thằng nhỏ suốt ngày, ra ngoài đường lòng vòng lòng vòng thôi. Nhà cửa
Tư lau một lần buổi sáng thôi, chiều có dơ cũng kệ, kêu Tư lau thì Tư nói “lau
hồi sáng rồi”.
Tư lau nhà là Tư chỉ lau nhà ngoài, còn wc có dơ cũng kệ, Tư chẳng rớ
tay tới. Tư giặt đồ là Tư giặt đồ, Tư chẳng rửa thau hay lau dọn sân giặt. Tư tắm
cho bé xong Tư mặc kệ thau chậu trong phòng tắm, ai vô sau tự dọn. Trưa Tư chẳng
thèm ăn cơm, chẳng thèm nấu gì hết, ai muốn ăn thì nấu, thằng nhỏ ngủ là Tư ngủ.
Tư chẳng ăn gì ra hồn, đầu Tư lúc nào cũng để ở trên mây á. Mình dặn gì
Tư cũng chẳng trả lời trả vốn gì cả, và rồi Tư cũng chẳng thèm làm gì hết, nói
năm lần bảy lượt thì may ra Tư mới làm. Mấy đứa nhỏ bày đồ ra chơi cũng kệ, nhắc
mãi Tư mới dọn.
Tư nấu ăn là thảm họa, nấu gì cũng tệ. Tư nhặt rau lâu thật lâu nhưng
lá úa còn y nguyên, hỏi sao không ngắt bỏ, Tư bảo “ngắt rồi mà bị xót”, Tư rửa
rau lâu thật lâu, xếp lên ăn còn nước đất đỏ.
Tư chậm rù rì…
Một hôm, mình chịu không nổi nữa, mình nói Tư phải cơm nước sẵn sàng
(những ngày được chia phiên) khi mình đi làm về, Tư sùng sùng giận dỗi, đòi về.
Hôm sau Tư về, mình thì bị cậu giận, vì cho rằng tại mình mà Tư về chứ không phải
là giọt nước tràn ly. Mấy hôm nay cậu chẳng thèm nói gì với mình. Tư qua bên
xóm nói với họ là mình khó chịu. Tư nói với cậu là Tư bị đau đủ bệnh, Tư phải về
quê nghỉ ngơi.
Nay được tin Tư đi làm chỗ khác chứ không phải về quê mới thấy Tư không
phải dạng vừa.
Chỉ có mình là khổ, vừa phải hốt một mớ việc trong nhà, vừa bị giận, vừa
bị mang tiếng…
Haizza….
Nhận xét
Đăng nhận xét