Tủi thân...
Có nhiều lúc mình bị tủi thân khi đến dịp gì đó về lại quê…
Kiểu như ngày xưa thì cứ ào ra mà về, về thẳng nhà, chẳng cần đi đâu,
ghé đâu, chỉ có một đích đến là nhà mẹ, là ba, thế thôi. Từ ngày chống lầy, ba
mẹ ở bên Mỹ, nhà trống vắng, mỗi lần về quê là lại thấy tủi thân.
Nhà chồng thì không quen, không thích bằng nhà mình, không thoải mái
nên không muốn về ở, về chơi thì được. Nhà mình thì ba mẹ chẳng có, nhà đóng cửa
quanh năm, có muốn cũng chẳng ở được, mà ở thế nào được khi nhà chồng cũng ở
trong một làng?! Vậy nên cứ hay ghé chị cả là vì được sung sướng, được vui vẻ,
được thoải mái và cũng là để rút ngắn thời gian ở nhà chồng hơn.
Mình thèm được về nhà mình, có mẹ có ba ở đó. Thèm được tự tay lau dọn
nhà cửa, thèm được thoải mái nấu cho ba cho mẹ những bữa sáng, bữa trưa giản dị
nhưng chẳng được. Vì dịp về, đích cố định phải là nhà chồng, xuống ba mẹ chỉ là
thăm thôi, và lại thêm đèo boong chồng, con nheo nhóc nữa, lúc nào cũng lo cho
con cho cái, thế nên chỉ ăn hại thôi chớ không phụng sự gì được cho ba mẹ hết. Thế
nên, con gái theo chồng, ba mẹ mất nhờ là vậy…
Rồi thèm cảm giác đi lông bông khắp xóm, chạy lên dốc, lên trường học
tha thẩn, hay dẫn con lên chơi cũng thích, rồi mơ mộng nhìn những khóm phượng
xinh,…Rồi xẹt qua nhà chị này cà đẻm một hồi, xẹt qua nhà chị kia tám một lúc,
chán chê thì vào nhà chị Duyên chơi tiếp,..Bao giờ bao giờ mới trở lại cuộc sống
tự do thỏa thích???
Ai như mình, ba mẹ còn đó mà chẳng được cận kề? Đôi khi có những nỗi nhớ
chẳng gọi thành tên được, nhưng cứ thấy nhớ thấy thèm như đứa bé thèm hơi ấm mẹ
vậy….
Đừng ước làm người lớn để tự do nhé, trẻ con mới là ung dung tự tại nhất
đấy!
Nhận xét
Đăng nhận xét