Hương Ổi



Một sáng đầu tuần trời lên cao, trong vắt, mây xanh xa vời vợi. Khung cửa kính nhìn ra vẫn rất quen thuộc, một góc xanh mơn mởn của cây bàng láng giềng, một góc nhỏ bụi trúc lá nhọn, ở giữa là khung trời gam màu xanh rất yên bình.
Văn phòng sáng nay thơm lừng mùi ổi, lại thấy nhớ cái tuổi thơ nồng nàn hương ổi quá! Mùi ổi nồng nàn, rất nồng nàn nhưng không nồng nặc như mùi sầu riêng, không quá quyến rũ như mùi hương hoa huệ hay hoa ly. Mình thích hương ổi.
Lại kể lại chuyện hồi xưa, ngay ranh giới giữa nhà mình với nhà hàng xóm, có một cây ổi to, thân cây cao và to uốn lượn, mọc thoải mái giữa hai mảnh vườn, chả biết ai gieo ai trồng, chỉ biết hàng xóm bảo là của họ. Từ đó, nó có tên là “cây ổi chú B” (B là tên chú hàng xóm). Ở quê hồi đó có rất nhiều cây ổi, nếu tính trung bình 10 nhà thì hết 8 nhà có ổi trong vườn, 2 nhà không có là nhà tôi và một nhà nào đó nữa. Thế nên tôi luôn có một niềm yêu tha thiết thèm thuồng đối với ổi.
Cây ổi chú B rất đặc trưng là trái cực kỳ nhiều, đến mùa, chín rụng lả tả cả vườn nhà mình, trái không to, ruột đỏ, ít hạt, vỏ láng, ăn rất ngọt. Chúng mình thèm lắm, mỗi sáng đều ra lượm ổi chín để ăn. Nhưng khổ nỗi, trái nào rụng thì hầu như đều đã bị chín quá và hư, nhìn lên cây thấy những chùm ổi có màu vàng xanh là ao ước dâng cao. Thế nên chỉ có một thứ chúng mình có thể thưởng thức thoải mái đó là mùi hương ổi, thơm nức mũi, thơm ngon lành, thơm mãi đến tận trong nhà. Ổi chín rục, ruột đỏ vỏ vàng bê bết cả một góc vườn. Nhiều phen, bạn mình đến nhà chơi, ngó ra thấy cây ổi là “cho tao trái ổi” tót lên cây vắt vẻo hái, í ới gọi mình ra nhặt ổi, mình ngồi im thin thít tim đập chân run, cho đến khi cô hàng xóm tằng hắng cái thì tụi hắn mới ngỡ ra một chân lý là cây ổi không phải của nhà mình…
Dần dà cuộc sống nông thôn cũng được bê tông hóa, cây cối chặt dần, nhường chỗ cho các thể loại bờ rào gạch, bờ rào lưới,…Năm đi học xa về, nhỏ bạn thì thầm “nhớ hương ổi quá” thế là chở nhau vào làng dân tộc dạo chơi. Chẳng tìm cũng gặp, vì hương ổi đâu đó phả vào trong gió rồi, ghé nhà một cụ bà, cây ổi choán ngay trước cổng, rụng vàng cả ngõ vào, thơm khắp xóm nhỏ. Giả vờ mua ổi, bà cụ hào phóng cho hái thoải mái, hai đứa chót vót hái cả mớ ổi, lận trong vạt áo rồi mang về nhà…
Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió se
Sương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã về
Sông được lúc dềnh dàng
Chim bắt đầu vội vã
Có đám mây mùa hạ
Vắt nửa mình sang thu
Vẫn còn bao nhiêu nắng
Đã vơi dần cơn mưa
Sấm cũng bớt bất ngờ
Trên hàng cây đứng tuổi
(Thu, 1977 )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mar 21, 2018 - Con rất giỏi!

Giáng sinh 2017

Hard time is only temporary. Hang in there!