25/09/2017
Hôm qua đưa hai anh em đi làm bánh Trung thu, anh Hai rất vui, em thì
còn nhỏ quá, em chưa có biết nhiều. Nhưng Hai đến tối về, mang bánh đi cho khắp
xóm, hí ha hí hửng thấy thương lắm kìa.
Ừ, mẹ thích những trải nghiệm như thế cho các con lắm. Những thứ rất thực
tế, và các con biết cách nhẹ nhàng, biết cách kiên nhẫn, biết cách vun vén, biết
cách chờ đợi, biết quý sức lao động của mình và biết thưởng thức thành quả đạt
được.
Dạo gần đây em Bon có vẻ như ngủ không yên lắm, không biết em có sợ điều
gì không? Đêm ngủ, hay thức giấc một lúc nào đó, nhẹ thì trằn trọc mãi, nặng
thì nằm khóc một lúc mới ngủ lại. Hôm qua cũng vậy, dậy vật qua vật lại mãi,
khóc e e, mẹ dỗ mãi cũng không ngủ…Đến sáng dậy lại lè nhè, mè nheo đòi bánh
đòi kẹo, khóc nếu không vừa ý…
EM đi học cực ngoan, ăn ngon ngủ ngon, Cô nói gì cũng nghe, các cô yêu
em lắm. Mẹ mong em luôn bình an, vui vẻ trong vòng tay yêu thương của các cô,
em nhé.
Sáng dậy, nhận được tin nhắn của bạn mà thấy thương bạn lắm. Một người
dù mạnh mẽ tới cỡ nào cũng vẫn chỉ là đứa con nhỏ bé trong tay ba mẹ mình. Phụ
nữ thường trở nên mềm yếu hơn khi sinh con, làm mẹ. Nhưng mong, bạn sẽ lại bình
yên, vui với cuộc sống hàng ngày của bạn. Tự dưng mình lại chợt nghĩ, chừng nào
mình mới lại được sống bên cạnh ba mẹ mình lần nữa?
Nhận xét
Đăng nhận xét