SORRY SEEMS TO BE HARDEST WORD...
Tối, ba đi làm chưa về, mẹ tranh thủ cho hai anh em chơi với nhau rồi tắm
giặt. Sau một lúc yên ắng thì bắt đầu có tiếng la hét, Hai chạy ra “mẹ..ẹ..em
Bon đánh con!”. Mẹ đang vo nốt bộ quần áo, nói “con và em tự giải quyết với
nhau, mẹ sẽ không can thiệp”. Hai chạy vào phòng chơi tiếp. Một lúc sau, lại có
tiếng gào khóc, Hai lại ra méc, đi theo là em Bon cũng vừa đi vừa khóc. Mẹ bỏ
việc, đi vào phòng hỏi cớ sự rồi la hai anh em, thấy tạm yên, mẹ lại chạy lên lầu
phơi quần áo. Đang phơi lại nghe tiếng gào khóc tiếp, cả hai cùng khóc. Chạy xuống
thì thấy tay em in hằn một vòng dấu răng đỏ, nước mắt rơi lã chả, miệng gào
khóc ỏm tỏi. Mẹ chưa kịp hỏi gì, Hai phân bua “em Bon nắm tóc con trước”. Mẹ mệt
lắm. Quay lại lau nước mắt cho tụi hắn, phạt quỳ, Hai vừa quỳ vừa khóc. Em Bon
chả thèm quỳ, lại quay ra tìm trò khác tự chơi. Mẹ buồn, tự nhiên thấy mình bất
lực, mệt mỏi, chẳng biết phải làm gì, ngẫm thấy con mới lên 4, lên 3 mà đã như
vậy, lớn nữa biết làm sao đây?? Tự nhiên nước mắt lăn dài trên má mẹ…
Hai anh em thấy mẹ khóc, chạy lại hốt hoảng đưa tay chùi nước mắt cho mẹ
và nói “mẹ đừng khóc, con sai rồi, con xin lỗi mẹ”. Hai nói, em Bon học nói nên
cứ nói theo anh.
Mẹ bình tĩnh lại mới nói chuyện với tụi hắn là, anh em thì không được
đánh nhau, khi em giựt đồ chơi, tức là em muốn chơi nữa, mà nếu anh không cho,
em sẽ bực mình và đánh Hai, lúc đó Hai nên chia sẻ với em,..Hai có vẻ hiểu, em
Bon thì chỉ ngồi xem tivi thôi.
Mẹ nói xong hỏi Hai “con hiểu mẹ nói gì không?”, thì him nói “dạ hiểu”.
Rồi Hai nói “mẹ ơi, con sai rồi, con thơm em Bon xin lỗi em Bon nè mẹ”, nói
xong quay qua kéo em vào thơm tóc em “Hai xin lỗi em Bon nha”. Em lại chẳng hiểu
gì, thấy Hai kéo mình vô thì đẩy Hai ra rồi bỏ chạy….
Nhận xét
Đăng nhận xét