TO MY HONEY!
Thoát ra được chuỗi ngày bỉm-sữa-cứt mình cảm thấy
dễ thở hơn nhiều. Mặc dù guồng quay cũng không nhẹ nhàng hơn nhưng dễ chịu hơn.
Với bấy nhiêu bộn bề, vật vã, vui vẻ, bực
mình, cày cuốc đôi khi mình thấy thương cho tình cảm vợ chồng của chúng mình, bị
vơi đi nhiều riêng tư quá.
Ngày đi cày, tối về cho con tắm rửa, cho
con ăn uống, cho con chơi nhởi, cho con lên chuồng, cho con ngủ, khuya thức
cùng con một vài lần ọ ẹ, sáng dậy sớm thể dục, chợ búa nấu nướng, thay quần áo,
cho con ăn uống, cho con đi học, hai vợ chồng lại đi cày – một vòng xoay khép
kín, còn đâu cái gọi là khoảng trời riêng cho nhau? Còn đâu năng lượng cho cái
gọi là lãng mạn nữa? Thế nên, yêu nhau dễ,
cưới nhau cũng dễ, ở với nhau chưa phải là khó nhất, mà ngày càng yêu nhau nồng
nàn mới là điều khó nhất.
Bởi lẽ, sống với nhau, càng lâu, càng lộ ra
nhiều cái không hay không tốt của nhau, chấp nhận được cũng là một điều không dễ.
Bởi lẽ, cứ bận bịu như thế, những thèm muốn
cứ bị bỏ qua, nên sẽ làm khô khan tình cảm vợ chồng, dễ bứt!
Bởi lẽ, nhiều khi cũng muốn thế này thế nọ,
muốn giành cho nhau nhiều thứ riêng tư nhưng bị con cái chiếm hết không gian và
thời gian nên khó…
Tự nhiên thấy thương chồng, vì những đêm vừa
ôm vợ thì bị con gọi “ba ơi” lại bị “giấc mộng bất thành”. Những lúc muốn tâm sự
với vợ thì lại gặp vợ buồn ngủ mơ màng không đáp lại câu nào,…
Bỗng dưng muốn hẹn hò với chồng quá chồng
ơi!
Nhận xét
Đăng nhận xét