Cây bàng lá đỏ...
Bất chợt sáng nay bước lên bậc tam cấp công ty, chân giẫm lên mớ lá
bàng vừa rụng xào xạc, thấy là lạ.
Làm việc một hồi lâu, ngẩng đầu lên nhìn ra chợt bắt gặp một hình ảnh
thật đẹp, lá bàng đang đổi màu xanh đỏ đan xen nhau. Tự nhiên nhớ hồi xưa đạp
xe đi học, thằng Điền hụ ngày nào cũng đi bộ, vừa đi vừa nhặt lá bàng dọc đường,
con đường đầy cây bàng hai bên. Mỗi độ Thu về, bàng ra lá mơn mởn rồi xanh
biêng biếc một quãng rồi chuyển qua đỏ, rồi rụng hết trơ thân cây ít lâu, lộc
non trảy mơn mởn. Cuộc sống cứ thế tiếp diễn một cách vi diệu.
Thuở ấy cuộc sống nhẹ nhàng như chính đât trời Tây nguyên, chỉ biết
xanh, chỉ biết lạnh, chỉ biết man mác, ai sao mặc ai. Mình cũng thế, ngày ngày
chỉ biết học hành, bài vở, ăn ngủ chẳng lo toan áp lực. Thỉnh thoảng có chút
tình cảm học trò vương vào, buồn một chút, vui một chút, nhưng rồi thôi.
Ngày tháng nào rồi cũng đi qua, tuổi xuân nào cũng trôi rất nhanh, giờ
chỉ còn ký ức đẹp, thế thôi. Như chính cây bàng cũng thế, thân cứ vững mạnh,
đón từng vòng đời của những chiếc lá, vui cùng, buồn cùng, đẹp cùng, úa tàn
cùng rồi thôi. Thế cũng là một cuộc đời đấy thôi!
Nhận xét
Đăng nhận xét