20-09-2017
Hôm nay lại mưa từ chiều, ông Trời cứ đì đùng
hoài. Cơm tối xong là mưa xối xả, cửa nhà đóng kín, em Bon chạy tới áp sát cái
mặt vào cửa kính dòm mưa thích thú.
Mấy hôm nay đi chợ toàn đi đường vòng, vì
chẳng muốn nhìn thấy cảnh tượng đám tang, mình nhát cáy lắm. Nghe nói đám tang
của một người đàn ông chưa già.
Tối tắt đèn đi ngủ rồi, yên ắng rồi lại
văng vẳng tiếng người ta gào khóc, chắc là đến giờ tẩm liệm,… Thằng lớn chưa ngủ
được, thấy nó trằn trọc mãi mà thương. Mình cũng chẳng ngủ được, lăn tăn mãi,
cuối cùng dậy mở chút nhạc nhẹ nhạc, hi vọng vỗ về được giấc ngủ của con, của mẹ.
Sáng trời chẳng có bình minh. Đang tập thể
dục thì nghe ồn ào, dòm xuống thấy xe cứu thương vừa rời hẻm nhỏ. Xíu sau nghe
có tiếng cô hàng xóm gọi mình qua đọc
kinh, bà cụ hàng xóm đã mất.
Xong việc dưới đất, chạy lên lầu cầm điện
thoại lên lại được tin bạn cùng trang lứa cũng vừa mất. Lòng lại bồi hồi, vừa
lo, vừa sợ,…
Cuộc sống vô thường đến không ngờ…
Nhận xét
Đăng nhận xét