Em Bon (1)
Hơn 9g, trời lên cao, trong xanh vời vợi, nắng
chan hòa, mấy chú chim chao lượn quanh bụi trúc, một cảnh vật thật bình yên chẳng
bù cho tối qua mưa bão ầm ầm thấy ghê.
Nhìn thấy mấy chú chim đáng yêu này lại nhớ
em Bon quá đỗi. Em dạo này thuộc rất nhiều bài hát, và bài gì mới thuộc em đều hát
đi hát lại mãi luôn. Nghe em hát rất buồn cười, vì em hát không dừng câu, em cứ
kéo một lèo như đọc, em đọc rất nhanh như sợ ai đọc mất. Em nói chưa rõ, đã vậy
lại đọc-hát nữa nên may ra chỉ có ba mẹ và Hai hiểu em thôi.
Em thuộc bài “con chim non” , mỗi lần thấy
chim bay trước cửa nhà là em lại làm một tràng, đến chữ “véo von” thì mẹ mới biết
em đang hát bài này. Em hát “cả nhà thương nhau” này. Em thuộc cả “cháu lên ba”
nữa. Em thuộc cả “Xin vâng”, “Năm xưa trên cây sồi” nữa. Mỗi lần cả nhà hát thì
em ngồi nghe chăm chú để “vuốt đuôi”, chữ cuối rất to nhé. Cứ hễ bài gì em thuộc
thì em giành hát, mẹ hát thì em la mẹ “mẹ D đừng át” tay không quên đánh mẹ một
cái nữa. Hai hát thì em la Hai bằng một giọng rất “đàn anh” như này “Hai đừng….át!!!!”.
Mà để cho em hát thì em hát không kịp
người ta, Hai sốt ruột lại hát, lại bị em la, cứ như thế khoảng 3 lần thì lại xảy
ra uýnh nhau. Ba mẹ can, tách hai anh em xa nhau thì vẫn chưa xong, mà còn xả
vào mặt nhau “em Bon kỳ cục!”, bên kia quay lại mặt hầm hố “Hai chỳ chụp (Hai kỳ
cục)” thêm gần chục lần nữa cho tới khi mọi chuyện được quên đi mới thôi.
Em chuyên gia đi lụm đá ngoài đường rồi liệng,
mẹ cứ sợ em liệng trúng đầu bạn nên chạy theo em la em, em liền nói “Bon ném chằn
lằn (thằn lằn) mà”. Mẹ quên quên thì em lại chạy đi liệng tứ tung. Rồi đang
chơi mà thấy ba Ùng về là em nhún nhảy tay giơ lên vẫy vẫy “yeah yeah ba Ùng về,
yeah yeah ba Ùng về” nhìn cưng không thể tả. Rồi ba ôm em, ba hỏi em thơm ba
chưa, em trả lời ngay “dạ dzồi” cho dù thơm hay chưa cũng kệ. Ba hỏi em yêu ba
nhiều không, em “dạ nhều”. Ba hỏi nhiều sao, em nói “nhều như này nè” kèm theo
hai tay vung ra dài hết cỡ. Chỉ cần thế thôi, ba đủ cưng em lắm dzồi.
Nhận xét
Đăng nhận xét