NGÔI NHÀ NHỎ TRÊN THẢO NGUYÊN
Mình luôn bị mê hoặc bởi căn nhà gỗ, nằm trên một cánh đồng cỏ xanh, kế
bên nhà luôn có một cây cổ thụ bất kể loại nào, rợp lá xuống mái nhà, không thể
nào thơ mộng hơn.
Hồi ấy, mỗi lần coi phim “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên” là tâm hồn mình
gắn hẳn vào từng cảnh phim, từng tập phim, cứ tưởng tượng mình đang là nhân vật
Laura, đang leo từng bậc cầu thang gỗ lên cái gác xép gỗ để ngủ. Mình cứ nghĩ,
chỉ cần được nằm trên đó chắc là mình sẽ thích lắm, thích cái cảm giác gió rít
qua vách gỗ, qua cửa sổ, rồi cảm giác ấm áp khi đắp chiếc mền dày cộp được mẹ
cô ấy để sẵn.
Rồi lòng mình rộn ràng theo từng bước chân chạy của các cô gái mỗi chiều
chạy ù từ trong nhà ra con suối nhỏ trước nhà, ra chuồng ngựa, hay bất cứ đâu. Mình
mê mẩn cái cảm giác, đặt đôi chân nhỏ xuống con suối rồi men theo bờ để bắt cá.
Mình mê cả cái chuồng ngựa, phía trên có một cái gác nhỏ, phủ đầy rơm,
mỗi lần nhà họ có khách thì sẽ có người ra ngoài đó ngủ. Nhìn thôi, mình cũng
nghĩ, chắc ấm lắm.
Có phải vì mê quá hay không, trời nắng, mình cũng nhìn thấy căn nhà đó
chắc là mát lắm? Mà chắc vậy, vì một căn nhà nằm ở vị thế như vậy, đủ nắng, đủ
gió, đủ mưa thì ắt hẳn là tốt lắm rồi.
Những bữa ăn sáng, chẳng biết người mẹ nấu món gì cho con của họ ăn, mà
mình nhìn cũng thấy thèm. Rồi nhiều bữa họ đưa gia đình đi giã ngoại, đơn giản
là trải tấm bạt ra, bày chút đồ ăn, vậy mà mình cũng có cảm giác đủ.
Bấy nhiêu cảm xúc, vun đắp thành một ước mơ bé nhỏ là, một lần được sống
trong căn nhà như thế này, thế thôi!

Nhận xét
Đăng nhận xét