Người phụ nữ kiên cường
1.
Hồi đó gặp em trong một lần đi sinh hoạt nhóm,
nói chuyện với nhau rồi thân nhau. Em như một thằng con trai. Em hay tâm sự em
chẳng hợp với ai trong nhà, kể cả bố mẹ em. Em chẳng giống như những cô gái
khác, em làm gì cũng khang khác người ta. Tôi nhớ không nhầm em học công nghệ
sinh học thì phải.
Sau đó, mấy lần lên ĐL chơi, tôi hay gọi em
ra gặp rồi rủ đi chơi. Em hay đi chiếc cup xanh xanh, ra dẫn tôi và mấy người bạn
đi ăn ốc ĐL, ăn hàng vặt ĐL rồi cà phê cà pháo mãi…
Bẵng, tôi lấy chồng, chẳng liên lạc với em
nữa. Rồi bất ngờ, em gọi điện thoại mời tôi đi đám cưới ĐL. Tôi lúc ấy đang bầu
thì phải. Chẳng đi được, cũng lu bu quên vụ gửi quà mừng em.
Bẵng thêm thời gian nữa, nhận được tin dữ,
chồng em bị tai nạn, rất nặng. Lòng tôi quặn đau, thương em. Nhà em neo người lại
khó khăn, một mình em chèo chống mãi đến giờ không biết là ba hay bốn năm rồi nữa.
Chồng em, từ một người sống đời sống thực vật, giờ đã tự đi lại được tuy chưa
nhanh nhẹn, tự bước xuống bậc thang được, có thể với người khác là chuyện nhỏ,
nhưng với gia đình em, tôi hiểu được đó là sự nỗ lực phi thường. Tôi phục em.
Nhiều khi tôi tự trách mình, chẳng làm gì
giúp được em cả. Tôi thậm chí chẳng muốn nhìn thấy những hình ảnh em cập nhật
trên Fb của mình, mỗi lần nhìn thấy tôi đều bị dằn vặt.
Nhiều hôm đọc những dòng tâm sự của em, tôi
chẳng biết phải khuyên em thế nào, chỉ
nghĩ được, em quá kiên cường, nếu là tôi, chắc tôi bỏ cuộc rồi!
Em hằng ngày, chăm con gái lên 4tuoi, chăm
thêm một đứa-trẻ-người-lớn nữa, em là người phụ nữ kiên cường nhất tôi từng biết.
Cầu mong, cuộc sống ngày mai sẽ tươi đẹp hơn
với vợ chồng em, con gái em.
Nhận xét
Đăng nhận xét