Cuộc đời là một chuyến đi...
Bạn đã bao giờ có những khoảnh khắc sợ chết
chưa?
Tôi đã có những giây phút hoang mang về cuộc
sống và cái chết, rất hoang mang. Một sự thật rằng từ bé tôi đã rất nhát, thì
bây giờ khi đang ôm trong mình hai thiên thần, tôi lại càng sợ chết, sợ bệnh.
Hơn ba mươi, tôi đối diện với sự chết của
nhiều người thân, người gần gũi mình quá, tôi sợ lắm. Đôi khi tôi lại thấy giận
cái thời đại thông tin phẳng, thứ gì cũng biết được, biết một cách nhanh chóng
quá.
Đôi khi tôi thấy mình kém may mắn, khi được
sinh ra, sống ở một thời đại quá ô nhiễm. Tôi thương con cái mình, cũng bị ảnh
hưởng của thời đại tôi.
Tôi đi đám tang của chồng bạn tôi về, tôi bần
thần hết cả tuần. Tôi nghe tin ai đó ra đi, cũng bần thần mất mấy ngày. Bạn bè
tôi, toàn ra đi lúc còn xuân xanh. Rất đau lòng.
Đối diện với hiện trạng bệnh tật của bố mẹ
chồng tôi, tôi cũng dằn vặt mãi. Lại thấy thương các cụ, đã từng rất giàu, những
đã quá vất vả mà chưa kịp hưởng thụ gì thì đã bệnh tật. Con cái thì sinh nhiều,
nhưng chẳng được nhờ bao nhiêu, cứ lao tâm lao lực lo cho hết đứa này đến đứa
kia, lo mãi, lo mãi chẳng thấy xong. Của nả bao nhiêu rồi cũng chẳng đủ, sức
người thì có hạn, thời giạn cũng hữu hạn.
Đối mặt với chuyện của em trai mình vừa
qua, tôi cũng bị tổn thương mất một thời gian. Đúng là chuyện ngày mai không ai đoán trước được. Yêu nhau 7 năm
trời, tốn bao nhiêu công sức, dốc bao nhiêu tình cảm, vun vén bao nhiêu thứ để
giữ nhau, phút cuối vụt mất, đơn giản vì không thuộc về nhau, thế thôi…
Cuộc đời này âu cũng chỉ là một chuyến đi,
tạm bợ mà thôi. Tôi mới thấy, đừng chăm chút số lượng tuổi thọ, hãy chăm chút
giá trị, sống ngày nào ra ngày đó, chẳng biết ngày mai còn hay mất?
Nhận xét
Đăng nhận xét